1. Xây dựng chỉ số quá nhiều nhưng không đo được
Đây là vấn đề phổ biến nhất khi bắt đầu triển khai D3.2.
Biểu hiện:
Danh sách chỉ số dài, dàn trải;
Nhiều chỉ số không có nguồn dữ liệu rõ ràng;
Chỉ số tồn tại trên kế hoạch nhưng không có số liệu thực tế.
Nguyên nhân gốc:
Tâm lý muốn “đủ và đẹp hồ sơ”;
Sao chép chỉ số của bệnh viện tuyến trên;
Chưa đánh giá năng lực thu thập số liệu.
Hướng xử lý:
Rà soát, cắt giảm chỉ số không đo được;
Ưu tiên chỉ số có dữ liệu sẵn;
Mỗi chỉ số phải có người chịu trách nhiệm cụ thể.
2. Chỉ số được lựa chọn không gắn với vấn đề cải tiến thực tế
Nhiều bệnh viện chọn chỉ số mang tính hình thức.
Biểu hiện:
Chỉ số luôn đạt 100%;
Chỉ số không thay đổi theo thời gian;
Đo lường nhưng không tạo ra hành động cải tiến.
Nguyên nhân:
Chưa liên thông với kết quả D3.1;
Chưa phân tích vấn đề ưu tiên;
Ngại chọn chỉ số “nhạy cảm”.
Hướng xử lý:
Chọn chỉ số phản ánh vấn đề tồn tại;
Chấp nhận chỉ số chưa đạt ở giai đoạn đầu;
Dùng chỉ số làm công cụ học hỏi, không để đánh giá cá nhân.
3. Mỗi khoa/phòng đo lường theo một cách khác nhau
Thiếu chuẩn hóa là điểm yếu nghiêm trọng.
Biểu hiện:
Cùng một chỉ số nhưng cách tính khác nhau;
Kết quả giữa các khoa không so sánh được;
Đánh giá viên và đoàn kiểm tra khó đối chiếu.
Nguyên nhân:
Không có phiếu định nghĩa chỉ số;
Thiếu hướng dẫn thống nhất;
Phòng Quản lý chất lượng chưa kiểm soát phương pháp.
Hướng xử lý:
Ban hành hồ sơ định nghĩa chỉ số;
Thống nhất cách tính, nguồn dữ liệu;
Kiểm tra định kỳ tính nhất quán.
4. Đo lường có số liệu nhưng không phân tích xu hướng
Đây là lỗi làm D3.2 trở nên hình thức.
Biểu hiện:
Có bảng số liệu nhưng không có biểu đồ;
Không nhận diện được xu hướng tăng/giảm;
Không phát hiện bất thường.
Nguyên nhân:
Chưa coi phân tích là một phần bắt buộc;
Thiếu kỹ năng phân tích số liệu;
Chỉ làm báo cáo để nộp.
Hướng xử lý:
Bắt buộc theo dõi xu hướng bằng biểu đồ;
Phân tích tối thiểu theo thời gian;
Gắn phân tích với quyết định cải tiến.
5. Không đặt mục tiêu hoặc đặt mục tiêu mang tính hình thức
Mục tiêu là yếu tố then chốt của D3.2.
Biểu hiện:
Không có mục tiêu cụ thể;
Mục tiêu quá thấp hoặc quá cao;
Mục tiêu không được điều chỉnh theo thực tế.
Nguyên nhân:
Sợ không đạt;
Chưa quen quản trị theo mục tiêu;
Thiếu vai trò quyết định của lãnh đạo.
Hướng xử lý:
Đặt mục tiêu dựa trên dữ liệu nền;
Điều chỉnh mục tiêu theo chu kỳ;
Lãnh đạo phê duyệt mục tiêu, không giao khoán.
6. Kết quả đo lường không được sử dụng trong điều hành
Nhiều bệnh viện đo lường nhưng không dùng số liệu.
Biểu hiện:
Không đưa số liệu vào họp quản lý;
Không ưu tiên cải tiến theo chỉ số;
Số liệu nằm yên trong Phòng Quản lý chất lượng.
Nguyên nhân:
Lãnh đạo chưa quen dùng dữ liệu;
Báo cáo khó hiểu, thiếu trực quan;
Thiếu cơ chế sử dụng số liệu.
Hướng xử lý:
Đưa chỉ số vào họp giao ban;
Trực quan hóa kết quả;
Dùng số liệu làm căn cứ quyết định.
7. Khoa/phòng coi đo lường là việc “của Phòng Quản lý chất lượng”
Đây là rào cản lớn khiến D3.2 không đi vào thực hành.
Biểu hiện:
Khoa/phòng không chủ động thu thập số liệu;
Chờ Phòng QLCL nhắc nhở;
Không sử dụng kết quả đo lường.
Nguyên nhân:
Phân công trách nhiệm chưa rõ;
Thiếu gắn kết với quản lý khoa/phòng;
Chưa thấy giá trị của chỉ số.
Hướng xử lý:
Giao chỉ số gắn với quản lý khoa;
Trưởng khoa/phòng chịu trách nhiệm;
Gắn đo lường với cải tiến cụ thể.
8. Thiếu tính liên tục và kế thừa giữa các chu kỳ đo lường
D3.2 yêu cầu theo dõi liên tục, nhưng nhiều nơi làm gián đoạn.
Biểu hiện:
Mỗi năm đo theo cách khác nhau;
Không so sánh được kết quả qua các năm;
Hồ sơ lưu trữ rời rạc.
Nguyên nhân:
Thay đổi nhân sự;
Không có quy định lưu trữ;
Phụ thuộc cá nhân.
Hướng xử lý:
Chuẩn hóa quy trình đo lường;
Lưu trữ tập trung;
Bảo đảm bàn giao khi thay đổi nhân sự.
Các vấn đề khi triển khai D3.2 không nằm ở thiếu công cụ, mà nằm ở tư duy quản trị và cách sử dụng số liệu. Khi bệnh viện coi đo lường là nền tảng của cải tiến, hầu hết các điểm nghẽn trên sẽ được tháo gỡ.
- Đăng nhập để gửi ý kiến