Website CLBV.VN và các nền tảng trong hệ sinh thái QuanTriBenhVien.Vn là các dự án độc lập, không trực thuộc Bộ Y tế hay bất kỳ cơ quan quản lý nhà nước nào --> chi tiết
Website được thiết kế tối ưu cho thành viên chính thức. Hãy Đăng nhập hoặc Đăng ký để truy cập đầy đủ nội dung và chức năng. Nội dung bạn cần không thấy trên website, có thể do bạn chưa đăng nhập. Nếu là thành viên của website, bạn cũng có thể yêu cầu trong nhóm Zalo "CLBV Members" các nội dung bạn quan tâm.

CHƯƠNG D2. PHÒNG NGỪA CÁC SAI SÓT, SỰ CỐ VÀ KHẮC PHỤC

Nếu Chương D1 tập trung vào thiết lập nền tảng hệ thống và văn hóa cải tiến chất lượng, thì Chương D2 đi thẳng vào trọng tâm nhạy cảm và thực chất nhất của quản lý chất lượng bệnh viện: an toàn người bệnh và quản lý rủi ro.

Trong thực tiễn khám, chữa bệnh, sự cố y khoa không phải là điều “có thể tránh hoàn toàn”, nhưng tác hại của sự cố có thể được phòng ngừa, phát hiện sớm và giảm thiểu nếu bệnh viện có hệ thống quản lý rủi ro hiệu quả. Chương D2 được xây dựng nhằm giúp bệnh viện chuyển từ tư duy “xử lý khi sự cố đã xảy ra” sang tư duy “chủ động phòng ngừa và kiểm soát nguy cơ”.

Một trong những khó khăn lớn nhất khi triển khai Chương D2 là rào cản tâm lý:

  • Nhân viên e ngại báo cáo sự cố vì sợ bị quy trách nhiệm;

  • Lãnh đạo lo ngại sự cố ảnh hưởng đến hình ảnh bệnh viện;

  • Hệ thống báo cáo tồn tại nhưng không được sử dụng thực chất.

Chính vì vậy, Chương D2 không chỉ là tập hợp các biện pháp kỹ thuật, mà là phép thử cho mức độ trưởng thành của hệ thống quản lý chất lượng và văn hóa an toàn người bệnh đã được xây dựng ở Chương D1.

Về cấu trúc, Chương D2 gồm 5 tiêu chí, bao phủ toàn bộ chu trình quản lý sự cố và rủi ro trong bệnh viện:

  • D2.1. Phòng ngừa các nguy cơ, diễn biến bất thường xảy ra với người bệnh;

  • D2.2. Xây dựng hệ thống báo cáo, phân tích sự cố y khoa và tiến hành các giải pháp khắc phục;

  • D2.3. Thực hiện các biện pháp phòng ngừa để giảm thiểu các sự cố y khoa;

  • D2.4. Bảo đảm xác định chính xác người bệnh khi cung cấp dịch vụ;

  • D2.5. Phòng ngừa nguy cơ người bệnh bị trượt ngã.

Các tiêu chí này không được thiết kế rời rạc, mà liên kết chặt chẽ với nhau:

  • D2.1 tập trung vào nhận diện và phòng ngừa nguy cơ;

  • D2.2 thiết lập cơ chế ghi nhận, phân tích và học hỏi từ sự cố;

  • D2.3 biến kết quả phân tích thành hành động cải tiến;

  • D2.4 và D2.5 đi sâu vào các nguy cơ phổ biến, có hậu quả nghiêm trọng nhưng hoàn toàn có thể phòng ngừa.

Một điểm quan trọng cần nhấn mạnh là: Chương D2 không đánh giá bệnh viện dựa trên việc “có hay không có sự cố”, mà đánh giá dựa trên:

  • Cách bệnh viện đối diện với sự cố;

  • Khả năng học hỏi và cải tiến sau sự cố;

  • Mức độ giảm thiểu nguy cơ lặp lại.

Trong thực tế đánh giá chất lượng, những bệnh viện báo cáo không có sự cố y khoa thường không được đánh giá cao, bởi điều đó phản ánh hệ thống báo cáo chưa hoạt động, chứ không phải bệnh viện an toàn tuyệt đối.

Chương D2 vì vậy đòi hỏi sự thay đổi căn bản trong cách tiếp cận:

  • Từ che giấu sang minh bạch;

  • Từ quy lỗi sang phân tích hệ thống;

  • Từ xử lý cá nhân sang cải tiến quy trình.

Trong cuốn sách này, Chương D2 sẽ được trình bày theo hướng:

  • Giải thích rõ bản chất từng tiêu chí;

  • Chỉ ra những rào cản tâm lý và tổ chức thường gặp khi triển khai;

  • Đưa ra cách làm phù hợp với từng tuyến bệnh viện, đặc biệt là tuyến huyện và tuyến tỉnh;

  • Gợi ý các giải pháp đơn giản, khả thi, dễ duy trì, tránh áp dụng máy móc các mô hình phức tạp.

Chương D2 cũng là cầu nối quan trọng giữa quản lý chất lượngan toàn người bệnh, tạo tiền đề để bệnh viện tiến tới các chuẩn mực cao hơn trong quản trị rủi ro và chất lượng lâm sàng.

Từ khoá