Website CLBV.VN và các nền tảng trong hệ sinh thái QuanTriBenhVien.Vn là các dự án độc lập, không trực thuộc Bộ Y tế hay bất kỳ cơ quan quản lý nhà nước nào --> chi tiết
Website được thiết kế tối ưu cho thành viên chính thức. Hãy Đăng nhập hoặc Đăng ký để truy cập đầy đủ nội dung và chức năng. Nội dung bạn cần không thấy trên website, có thể do bạn chưa đăng nhập. Nếu là thành viên của website, bạn cũng có thể yêu cầu trong nhóm Zalo "CLBV Members" các nội dung bạn quan tâm.

D2.3. Thực hiện các biện pháp phòng ngừa để giảm thiểu các sự cố y khoa

1. Bản chất của tiêu chí D2.3

Nếu tiêu chí D2.2 trả lời câu hỏi “chúng ta học được gì từ sự cố?”, thì tiêu chí D2.3 trả lời câu hỏi “chúng ta đã làm gì để sự cố không lặp lại?”. D2.3 là tiêu chí biến phân tích thành hành động, thể hiện mức độ trưởng thành của hệ thống an toàn người bệnh.

Bản chất của D2.3 không nằm ở việc ban hành thêm quy định, mà nằm ở:

  • Các thay đổi cụ thể trong thực hành lâm sàng;

  • Việc giảm nguy cơ thực tế;

  • Khả năng duy trì các biện pháp phòng ngừa trong hoạt động thường ngày.

Một bệnh viện có phân tích sự cố tốt nhưng không thay đổi cách làm thì chưa đạt được D2.3.


2. Nội dung yêu cầu theo Hướng dẫn kiểm tra – đánh giá

Theo Hướng dẫn kiểm tra – đánh giá của Bộ tiêu chí, D2.3 tập trung đánh giá các nội dung sau:

  • Bệnh viện triển khai các biện pháp phòng ngừa dựa trên kết quả phân tích sự cố;

  • Các biện pháp nhằm giảm thiểu nguy cơ xảy ra sự cố y khoa;

  • theo dõi, đánh giá hiệu quả của các biện pháp phòng ngừa;

  • Các biện pháp được duy trì và cập nhật.

Hướng dẫn kiểm tra nhấn mạnh kết quả cải tiến, không chỉ việc ban hành văn bản.


3. Lựa chọn biện pháp phòng ngừa phù hợp và hiệu quả

3.1. Ưu tiên biện pháp tác động vào hệ thống

Các biện pháp phòng ngừa có thể chia thành nhiều mức độ. Trong thực tế, các biện pháp tác động vào hệ thống thường hiệu quả và bền vững hơn so với biện pháp chỉ dựa vào nhắc nhở cá nhân.

Ví dụ:

  • Chuẩn hóa quy trình, biểu mẫu;

  • Sử dụng bảng kiểm, nhãn cảnh báo;

  • Thiết kế lại luồng công việc;

  • Cải tiến trang thiết bị, môi trường làm việc.

Các biện pháp chỉ dựa vào nhắc nhở hoặc đào tạo đơn thuần thường khó duy trì lâu dài.

3.2. Phân biệt giữa biện pháp tạm thời và biện pháp lâu dài

Trong nhiều trường hợp, bệnh viện cần:

  • Biện pháp tạm thời để giảm nguy cơ ngay;

  • Biện pháp lâu dài để xử lý nguyên nhân gốc.

Việc phân biệt này giúp bệnh viện:

  • Phản ứng nhanh với sự cố;

  • Không dừng lại ở các giải pháp đối phó ngắn hạn.


4. Triển khai biện pháp phòng ngừa trong thực tế lâm sàng

4.1. Gắn biện pháp phòng ngừa với quy trình thường quy

Một biện pháp phòng ngừa chỉ hiệu quả khi:

  • Được tích hợp vào quy trình chăm sóc, điều trị;

  • Không tạo thêm gánh nặng hành chính không cần thiết;

  • Phù hợp với điều kiện thực tế của khoa/phòng.

Việc triển khai song song nhiều biện pháp phức tạp sẽ làm giảm khả năng tuân thủ.

4.2. Phân công rõ trách nhiệm và giám sát

Mỗi biện pháp phòng ngừa cần:

  • Có đơn vị chịu trách nhiệm;

  • Có người theo dõi việc thực hiện;

  • Có cơ chế giám sát, nhắc nhở và hỗ trợ.

Việc “giao chung chung” thường dẫn đến biện pháp không được thực hiện đầy đủ.


5. Theo dõi, đánh giá hiệu quả biện pháp phòng ngừa

Một yêu cầu quan trọng của D2.3 là:

  • Bệnh viện đánh giá được biện pháp có hiệu quả hay không;

  • Có minh chứng trước – sau khi triển khai.

Đánh giá không nhất thiết phải phức tạp. Các cách làm hiệu quả gồm:

  • So sánh số lượng sự cố tương tự trước và sau cải tiến;

  • Theo dõi mức độ tuân thủ quy trình;

  • Phản hồi từ nhân viên y tế.

Việc đánh giá giúp bệnh viện:

  • Điều chỉnh biện pháp chưa phù hợp;

  • Củng cố các biện pháp hiệu quả.


6. Duy trì và lan tỏa các biện pháp phòng ngừa

Để duy trì D2.3, bệnh viện cần:

  • Lồng ghép biện pháp phòng ngừa vào đào tạo định kỳ;

  • Chia sẻ kết quả cải tiến với các khoa/phòng;

  • Nhân rộng các biện pháp hiệu quả;

  • Định kỳ rà soát và cập nhật biện pháp phòng ngừa.

D2.3 chỉ thực sự bền vững khi phòng ngừa trở thành thói quen nghề nghiệp, không phải chiến dịch ngắn hạn.


7. Những lỗi thường gặp khi triển khai D2.3

Các lỗi phổ biến gồm:

  • Chỉ ban hành văn bản, không thay đổi thực hành;

  • Áp dụng biện pháp chung chung cho mọi nguy cơ;

  • Không theo dõi hiệu quả biện pháp phòng ngừa;

  • Biện pháp phức tạp, khó tuân thủ;

  • Không duy trì sau thời gian đầu triển khai.

Những lỗi này khiến bệnh viện khó đạt mức điểm cao và không cải thiện được an toàn người bệnh.


8. Vai trò của D2.3 trong toàn bộ Chương D2

D2.3 là mắt xích quyết định để Chương D2 tạo ra giá trị thực tế. Khi D2.3 được triển khai đúng:

  • Số lượng và mức độ nghiêm trọng của sự cố y khoa giảm;

  • D2.1 được củng cố bằng các biện pháp cụ thể;

  • D2.2 trở thành công cụ học tập hiệu quả, không chỉ là báo cáo.

Ngược lại, nếu D2.3 bị xem nhẹ, các sự cố sẽ lặp lại và hệ thống an toàn người bệnh sẽ mất uy tín.