Website CLBV.VN và các nền tảng trong hệ sinh thái QuanTriBenhVien.Vn là các dự án độc lập, không trực thuộc Bộ Y tế hay bất kỳ cơ quan quản lý nhà nước nào --> chi tiết
Website được thiết kế tối ưu cho thành viên chính thức. Hãy Đăng nhập hoặc Đăng ký để truy cập đầy đủ nội dung và chức năng. Nội dung bạn cần không thấy trên website, có thể do bạn chưa đăng nhập. Nếu là thành viên của website, bạn cũng có thể yêu cầu trong nhóm Zalo "CLBV Members" các nội dung bạn quan tâm.

D2.5. Phòng ngừa nguy cơ người bệnh bị trượt ngã

1. Bản chất của tiêu chí D2.5

Trượt ngã là một trong những sự cố phổ biến nhất trong bệnh viện, nhưng lại thường bị coi là “tai nạn ngoài ý muốn” thay vì một nguy cơ có thể dự đoán và phòng ngừa. D2.5 được xây dựng nhằm thay đổi cách nhìn này, khẳng định rằng trượt ngã là một sự cố an toàn người bệnh có thể kiểm soát.

Bản chất của D2.5 không nằm ở việc treo bao nhiêu biển cảnh báo, mà nằm ở câu hỏi cốt lõi:
bệnh viện có chủ động nhận diện, đánh giá và quản lý nguy cơ trượt ngã của người bệnh hay không?

Trong thực tế, nhiều trường hợp trượt ngã xảy ra:

  • Khi người bệnh đi vệ sinh ban đêm;

  • Khi thay đổi tư thế;

  • Khi sử dụng thuốc ảnh hưởng đến ý thức hoặc thăng bằng;

  • Ở khu vực sàn trơn, ánh sáng kém.

Những yếu tố này hoàn toàn có thể được nhận diện và phòng ngừa nếu có hệ thống phù hợp.


2. Nội dung yêu cầu theo Hướng dẫn kiểm tra – đánh giá

Theo Hướng dẫn kiểm tra – đánh giá của Bộ tiêu chí, D2.5 tập trung đánh giá:

  • Bệnh viện có nhận diện nguy cơ người bệnh bị trượt ngã;

  • đánh giá nguy cơ trượt ngã đối với người bệnh;

  • biện pháp phòng ngừa phù hợp;

  • Nhân viên y tế thực hiện các biện pháp phòng ngừa;

  • giám sát và theo dõi hiệu quả.

Hướng dẫn kiểm tra nhấn mạnh thực hành phòng ngừa, không chỉ là quy định trên giấy.


3. Nhận diện và đánh giá nguy cơ trượt ngã

3.1. Các yếu tố nguy cơ thường gặp

Nguy cơ trượt ngã có thể đến từ nhiều yếu tố:

  • Tuổi cao, suy yếu thể lực;

  • Rối loạn ý thức, chóng mặt;

  • Sử dụng thuốc an thần, hạ huyết áp, lợi tiểu;

  • Hạn chế vận động, yếu liệt;

  • Môi trường không an toàn (sàn trơn, ánh sáng kém, nhà vệ sinh xa).

Việc nhận diện đầy đủ các yếu tố này giúp bệnh viện đánh giá nguy cơ sát thực tế.

3.2. Đánh giá nguy cơ một cách đơn giản và phù hợp

Không bắt buộc bệnh viện phải sử dụng thang điểm phức tạp. Điều quan trọng là:

  • Có đánh giá nguy cơ;

  • Có phân loại người bệnh nguy cơ cao;

  • Có hành động tương ứng.

Cách tiếp cận đơn giản nhưng nhất quán thường hiệu quả hơn các công cụ phức tạp khó duy trì.


4. Các biện pháp phòng ngừa trượt ngã trong thực tế

4.1. Biện pháp phòng ngừa đối với người bệnh nguy cơ cao

Các biện pháp thường bao gồm:

  • Hướng dẫn người bệnh và người nhà;

  • Hỗ trợ khi di chuyển;

  • Sắp xếp giường phù hợp;

  • Đặt chuông gọi trong tầm với;

  • Nhắc nhở trước các thời điểm nguy cơ cao (ban đêm, sau dùng thuốc).

4.2. Biện pháp cải thiện môi trường

Môi trường đóng vai trò rất quan trọng trong phòng ngừa trượt ngã:

  • Sàn nhà khô, sạch;

  • Đủ ánh sáng, đặc biệt ban đêm;

  • Tay vịn tại hành lang, nhà vệ sinh;

  • Biển cảnh báo tại khu vực nguy cơ.

Những cải thiện môi trường thường mang lại hiệu quả phòng ngừa cao và bền vững.


5. Triển khai phòng ngừa trượt ngã trong chăm sóc thường quy

Để D2.5 không trở thành phong trào ngắn hạn, bệnh viện cần:

  • Lồng ghép đánh giá nguy cơ trượt ngã vào quy trình chăm sóc;

  • Ghi nhận nguy cơ trong hồ sơ bệnh án;

  • Nhắc nhở và giám sát thực hành;

  • Phối hợp chặt chẽ giữa điều dưỡng – bác sĩ – hộ lý.

Phòng ngừa trượt ngã cần trở thành một phần của chăm sóc an toàn hằng ngày.


6. Theo dõi, đánh giá và cải tiến

Một yêu cầu quan trọng của D2.5 là:

  • Theo dõi số ca trượt ngã;

  • Phân tích nguyên nhân;

  • Điều chỉnh biện pháp phòng ngừa khi cần.

Các ca trượt ngã xảy ra cần được:

  • Báo cáo theo hệ thống sự cố y khoa;

  • Phân tích để cải tiến, không quy lỗi cá nhân.


7. Duy trì hoạt động phòng ngừa trượt ngã

Để duy trì D2.5, bệnh viện cần:

  • Đào tạo định kỳ về phòng ngừa trượt ngã;

  • Rà soát môi trường định kỳ;

  • Cập nhật biện pháp theo thay đổi đối tượng người bệnh;

  • Sử dụng số liệu trượt ngã làm chỉ báo an toàn.

Một bệnh viện duy trì tốt D2.5 là bệnh viện mà:

  • Trượt ngã được xem là sự cố cần phòng ngừa;

  • Nhân viên chủ động can thiệp;

  • Người bệnh và người nhà được hướng dẫn đầy đủ.


8. Những lỗi thường gặp khi triển khai D2.5

Các lỗi phổ biến gồm:

  • Chỉ treo biển cảnh báo, không có biện pháp khác;

  • Không đánh giá nguy cơ cá nhân;

  • Không giám sát việc thực hiện;

  • Không phân tích các ca trượt ngã đã xảy ra;

  • Phòng ngừa trượt ngã tách rời hệ thống quản lý sự cố.

Những lỗi này khiến trượt ngã tiếp tục xảy ra dù bệnh viện có nhiều quy định.


9. Vai trò của D2.5 trong toàn bộ Chương D2

D2.5 là tiêu chí cụ thể, dễ quan sát và dễ đánh giá nhất trong Chương D2, đồng thời cũng là tiêu chí phản ánh rõ nhất mức độ thực hành an toàn người bệnh của bệnh viện.

Khi D2.5 được triển khai đúng:

  • Sự cố trượt ngã giảm;

  • Niềm tin của người bệnh được nâng cao;

  • Hình ảnh bệnh viện an toàn, chuyên nghiệp được củng cố.

Từ khoá