Website CLBV.VN và các nền tảng trong hệ sinh thái QuanTriBenhVien.Vn là các dự án độc lập, không trực thuộc Bộ Y tế hay bất kỳ cơ quan quản lý nhà nước nào --> chi tiết
Website được thiết kế tối ưu cho thành viên chính thức. Hãy Đăng nhập hoặc Đăng ký để truy cập đầy đủ nội dung và chức năng. Nội dung bạn cần không thấy trên website, có thể do bạn chưa đăng nhập. Nếu là thành viên của website, bạn cũng có thể yêu cầu trong nhóm Zalo "CLBV Members" các nội dung bạn quan tâm.

5. FAQ: Câu hỏi thường gặp khi triển khai [D2.4]

Câu 1. Chỉ xác định người bệnh khi phẫu thuật, thủ thuật có đủ không?

Không đủ.

D2.4 yêu cầu xác định đúng người bệnh trước mọi dịch vụ y tế có nguy cơ, bao gồm:

  • Lấy mẫu xét nghiệm.

  • Chẩn đoán hình ảnh, thăm dò chức năng.

  • Phát thuốc, truyền dịch.

  • Chăm sóc, bàn giao nội trú.

Nếu chỉ làm ở phòng mổ → không đạt tinh thần của tiêu chí.


Câu 2. Có thể xác định người bệnh bằng số giường, vị trí nằm được không?

Không được.

  • Số giường, vị trí nằm không phải là định danh người bệnh.

  • Đoàn đánh giá rất hay hỏi câu này tại khoa nội trú.

Cách đúng:

  • Sử dụng ít nhất 2 thông tin định danh độc lập (ví dụ: họ tên + năm sinh).

  • Đối chiếu với vòng tay, hồ sơ, mã số/mã vạch.


Câu 3. Nếu nhân viên “quen mặt” người bệnh thì có cần xác nhận lại không?

Bắt buộc phải xác nhận lại.

  • “Quen mặt” là nguyên nhân phổ biến dẫn đến nhầm lẫn.

  • Đoàn đánh giá xem đây là lỗi nhận thức nghiêm trọng.

Nguyên tắc:

Không có ngoại lệ trong xác định người bệnh.


Câu 4. Người bệnh không thể trả lời thì xác định bằng cách nào?

Áp dụng đồng thời:

  • Đối chiếu vòng tay/mã số.

  • Kiểm tra hồ sơ bệnh án.

  • Xác nhận thông qua người nhà hợp pháp (nếu có).

Lưu ý:

  • Không được bỏ qua xác nhận chỉ vì “người bệnh không nói được”.


Câu 5. Có bắt buộc phải dùng vòng tay nhận diện không?

Không bắt buộc ở mọi mô hình, nhưng:

  • Đối với người bệnh nội trú, phẫu thuật, nguy cơ cao → rất nên áp dụng.

  • Nếu không dùng vòng tay, bệnh viện phải có giải pháp thay thế tương đương, chứng minh hiệu quả.

Đoàn đánh giá thường ưu tiên bệnh viện:

  • Có vòng tay.

  • Có quy định rõ ràng.


Câu 6. Bảng kiểm xác định người bệnh có bắt buộc không?

Không ghi “bắt buộc” trong tiêu chí, nhưng thực tế gần như bắt buộc.

  • Không có bảng kiểm → rất khó chứng minh tuân thủ.

  • Bảng kiểm giúp:

    • Chuẩn hóa thao tác.

    • Giảm bỏ sót trong môi trường áp lực cao.


Câu 7. Bệnh viện chưa từng xảy ra nhầm lẫn người bệnh thì có đạt D2.4 không?

Có thể đạt, nếu chứng minh được hệ thống phòng ngừa hiệu quả.

  • Có quy trình.

  • Có bảng kiểm.

  • Có giám sát.

  • Có đánh giá định kỳ.

Đoàn đánh giá không yêu cầu phải có sự cố, nhưng yêu cầu:

Có khả năng phòng ngừa nhầm lẫn.


Câu 8. Có cần lập danh sách các trường hợp nhầm lẫn người bệnh không?

Có, nếu đã từng xảy ra.

  • Phải tổng hợp, phân tích.

  • Không che giấu, không né tránh.

  • Có biện pháp khắc phục và phòng ngừa lặp lại.

Việc minh bạch thường được đoàn đánh giá ghi nhận tích cực.


Câu 9. Nhân viên hay quên xác nhận trong lúc đông bệnh nhân, xử lý thế nào?

Đây là vấn đề rất phổ biến.

Giải pháp:

  • Đặt bảng nhắc việc tại điểm cung cấp dịch vụ.

  • Rút gọn bảng kiểm.

  • Giám sát, nhắc nhở tại chỗ.

  • Điều chỉnh quy trình cho phù hợp thực tế.

Không nên:

  • Chỉ nhắc nhở bằng văn bản.


Câu 10. Bệnh viện tuyến huyện có cần áp dụng mã vạch, CNTT không?

Không bắt buộc.

  • Có thể áp dụng hình thức thủ công:

    • Phiếu, thẻ, sổ, vòng tay giấy.

  • Quan trọng là:

    • Thực hiện nhất quán.

    • Giảm nguy cơ nhầm lẫn.

Đoàn đánh giá không chấm điểm cao – thấp theo công nghệ, mà theo hiệu quả.


Câu 11. Có cần đào tạo riêng cho D2.4 không?

Rất nên.

  • Đào tạo lồng ghép vào:

    • Đào tạo an toàn người bệnh.

    • Sinh hoạt khoa học khoa.

  • Tập trung vào:

    • Tình huống dễ nhầm.

    • Hậu quả thực tế.


Câu 12. Làm sao để D2.4 không bị “chết” sau đợt đánh giá?

Ba yếu tố then chốt:

  1. Lãnh đạo bệnh viện theo dõi và nhắc việc thường xuyên.

  2. Trưởng khoa chịu trách nhiệm trực tiếp.

  3. Phòng QLCL giám sát liên tục, không theo phong trào.


 

Xác định đúng người bệnh không phải là thủ tục hành chính, mà là hành động an toàn tối thiểu trước mọi can thiệp y tế.