Chương C8 tập trung vào một trong những trụ cột cốt lõi của hoạt động chuyên môn bệnh viện: chất lượng xét nghiệm. Trong thực hành lâm sàng hiện đại, xét nghiệm không chỉ đóng vai trò hỗ trợ chẩn đoán mà còn trực tiếp chi phối quyết định điều trị, theo dõi đáp ứng và tiên lượng bệnh. Do đó, mọi sai sót trong xét nghiệm – từ khâu chỉ định, lấy mẫu, phân tích đến trả kết quả – đều tiềm ẩn nguy cơ ảnh hưởng nghiêm trọng đến an toàn người bệnh.
Khác với nhiều lĩnh vực chuyên môn khác, chất lượng xét nghiệm có tính liên hoàn và hệ thống cao, đòi hỏi sự kiểm soát đồng bộ cả ba giai đoạn: tiền xét nghiệm, xét nghiệm và hậu xét nghiệm. Chỉ cần một mắt xích không được kiểm soát tốt (ví dụ: nhận diện người bệnh không chính xác, bảo quản mẫu không phù hợp, thiết bị không được hiệu chuẩn, hoặc kết quả không được kiểm tra trước khi trả) cũng có thể dẫn đến kết quả sai lệch, gây chẩn đoán nhầm hoặc điều trị không phù hợp.
Trong bối cảnh đó, Chương C8 được thiết kế nhằm đánh giá hai năng lực nền tảng của khoa xét nghiệm trong bệnh viện:
Năng lực thực hiện xét nghiệm theo phân tuyến kỹ thuật (C8.1) – phản ánh mức độ đáp ứng của khoa xét nghiệm so với chức năng, nhiệm vụ được giao, tránh tình trạng thực hiện vượt tuyến khi chưa đủ điều kiện hoặc ngược lại là không khai thác hết năng lực đã được phê duyệt.
Hệ thống quản lý chất lượng xét nghiệm (C8.2) – đánh giá việc thiết lập, duy trì và cải tiến các hoạt động kiểm soát chất lượng, bao gồm nội kiểm, ngoại kiểm, quản lý trang thiết bị, hóa chất – sinh phẩm, nhân sự, hồ sơ tài liệu và xử lý sai lệch.
Điểm quan trọng của Chương C8 là không chỉ dừng ở việc “có làm xét nghiệm” mà nhấn mạnh làm đúng – làm chuẩn – làm an toàn và có thể kiểm soát được chất lượng. Cách tiếp cận này phù hợp với xu hướng quản lý chất lượng hiện đại, đồng thời tạo nền tảng để các bệnh viện từng bước tiệm cận các chuẩn mực quốc tế như ISO 15189 hoặc các yêu cầu liên quan đến xét nghiệm trong bộ tiêu chuẩn JCI.
Trong thực tiễn triển khai, Chương C8 cũng bộc lộ nhiều thách thức, đặc biệt đối với các bệnh viện tuyến huyện và tuyến tỉnh: thiếu nhân lực chuyên sâu, trang thiết bị chưa đồng bộ, hoạt động quản lý chất lượng còn mang tính hình thức, hoặc phụ thuộc nhiều vào kinh nghiệm cá nhân. Vì vậy, việc hiểu đúng tinh thần của Chương C8 là điều kiện tiên quyết để triển khai phù hợp với năng lực thực tế của từng tuyến bệnh viện, bảo đảm tính khả thi và khả năng duy trì lâu dài.
Tóm lại, Chương C8 không chỉ là chương đánh giá riêng của khoa xét nghiệm, mà còn là thước đo mức độ trưởng thành của hệ thống bảo đảm chất lượng chuyên môn trong toàn bệnh viện, bởi chất lượng xét nghiệm gắn chặt với an toàn người bệnh, hiệu quả điều trị và uy tín chuyên môn của cơ sở khám chữa bệnh.
- Đăng nhập để gửi ý kiến