Website CLBV.VN và các nền tảng trong hệ sinh thái QuanTriBenhVien.Vn là các dự án độc lập, không trực thuộc Bộ Y tế hay bất kỳ cơ quan quản lý nhà nước nào --> chi tiết
Website được thiết kế tối ưu cho thành viên chính thức. Hãy Đăng nhập hoặc Đăng ký để truy cập đầy đủ nội dung và chức năng. Nội dung bạn cần không thấy trên website, có thể do bạn chưa đăng nhập. Nếu là thành viên của website, bạn cũng có thể yêu cầu trong nhóm Zalo "CLBV Members" các nội dung bạn quan tâm.

A1.2. Người bệnh, người nhà người bệnh được chờ đợi trong phòng đầy đủ tiện nghi và được vận chuyển phù hợp với tình trạng bệnh tật

1. Bản chất của tiêu chí A1.2

Tiêu chí A1.2 không chỉ nói về ghế ngồi, phòng chờ hay cáng vận chuyển, mà phản ánh cách bệnh viện tôn trọng thời gian, thể trạng và nhân phẩm của người bệnh trong những khoảng “chờ bắt buộc” của quá trình khám chữa bệnh.

Về bản chất, A1.2 trả lời ba câu hỏi trọng tâm:

  • Khi buộc phải chờ đợi, người bệnh có được chờ trong điều kiện an toàn, tối thiểu thoải mái hay không?

  • Người bệnh nặng, yếu, cấp cứu, hạn chế vận động có được vận chuyển đúng cách, đúng phương tiện hay không?

  • Việc chờ đợi và vận chuyển đó có được tổ chức chủ động theo tình trạng người bệnh, hay chỉ mang tính “có gì dùng nấy”?

Một bệnh viện không thể tránh hoàn toàn thời gian chờ, nhưng có thể quyết định cách người bệnh trải qua thời gian chờ đó. A1.2 chính là tiêu chí đo lường mức độ nhân văn và chuyên nghiệp trong tổ chức phục vụ.


2. Nội dung yêu cầu theo Hướng dẫn kiểm tra – đánh giá

Theo Hướng dẫn kiểm tra – đánh giá của Bộ tiêu chí, A1.2 tập trung vào hai nhóm yêu cầu chính:

Thứ nhất, điều kiện phòng/sảnh chờ cho người bệnh và người nhà

  • Có phòng hoặc sảnh chờ tại khu khám bệnh;

  • Phòng chờ đủ ghế ngồi, ghế sử dụng tốt;

  • Không để người bệnh, người nhà phải đứng chờ hoặc ngồi tạm bợ;

  • Không gian chờ bảo đảm tối thiểu về vệ sinh, thông thoáng, an ninh trật tự.

Thứ hai, tổ chức vận chuyển người bệnh phù hợp với tình trạng bệnh

  • Có phương tiện vận chuyển (xe đẩy, cáng, xe lăn…) phù hợp;

  • Người bệnh nặng, hạn chế vận động không phải tự di chuyển;

  • Việc vận chuyển được thực hiện an toàn, đúng kỹ thuật, có nhân viên hỗ trợ.

Điểm cốt lõi của A1.2 không nằm ở số lượng trang thiết bị, mà ở việc bệnh viện có nhận diện đúng nhu cầu vận chuyển – chờ đợi theo mức độ bệnh hay không.


3. Cách triển khai A1.2 trong thực tế bệnh viện

3.1. Tổ chức không gian chờ như một phần của quy trình khám bệnh

Sai lầm thường gặp là xem phòng chờ chỉ là “phần phụ”. Thực tế, phòng chờ là:

  • Nơi người bệnh ở lâu nhất ngoài buồng khám;

  • Nơi dễ phát sinh bức xúc, mệt mỏi, xung đột nếu tổ chức kém.

Triển khai tốt A1.2 cần:

  • Xác định rõ các điểm chờ chính (đăng ký, chờ khám, chờ xét nghiệm, chờ kết quả);

  • Bố trí ghế đủ cho lưu lượng thực tế, không theo định mức hình thức;

  • Ưu tiên vị trí ngồi thuận tiện cho người cao tuổi, phụ nữ mang thai, người khuyết tật.

Ở tuyến huyện hoặc bệnh viện quy mô nhỏ, không cần đầu tư tiện nghi cao, nhưng bắt buộc:

  • Có chỗ ngồi;

  • Không để người bệnh đứng chờ kéo dài;

  • Không để phòng chờ trở thành “hành lang quá cảnh”.

3.2. Phân loại nhu cầu vận chuyển người bệnh

Không phải người bệnh nào cũng cần cáng hay xe lăn, nhưng người bệnh cần thì phải được đáp ứng kịp thời. Bệnh viện nên phân loại rõ:

  • Người bệnh tự đi lại;

  • Người bệnh đi lại khó khăn;

  • Người bệnh nặng, cấp cứu, sau thủ thuật.

Từ đó:

  • Bố trí phương tiện vận chuyển phù hợp;

  • Quy định rõ trách nhiệm của điều dưỡng, hộ lý, bảo vệ trong hỗ trợ vận chuyển;

  • Tránh tình trạng người nhà tự xoay xở, đẩy cáng không đúng cách.

Một điểm quan trọng trong đánh giá A1.2 là quan sát thực tế, không chỉ kiểm tra danh mục trang thiết bị.

3.3. Gắn A1.2 với tổ chức luồng khám và điều dưỡng

A1.2 không thể tách rời:

  • Quy trình khám bệnh (A1.3);

  • Phân cấp chăm sóc điều dưỡng (C6.3);

  • Công tác an toàn người bệnh.

Do đó, cần:

  • Hướng dẫn điều dưỡng nhận diện sớm người bệnh cần hỗ trợ;

  • Chủ động hỗ trợ vận chuyển, không chờ người bệnh hoặc người nhà yêu cầu;

  • Phối hợp giữa khoa khám bệnh – cận lâm sàng – khoa điều trị.


4. Duy trì tiêu chí A1.2 một cách bền vững

Duy trì A1.2 hiệu quả không phụ thuộc hoàn toàn vào đầu tư lớn, mà dựa vào:

  • Theo dõi định kỳ tình trạng ghế ngồi, phòng chờ;

  • Bổ sung, sửa chữa kịp thời ghế hỏng;

  • Rà soát đủ phương tiện vận chuyển theo lưu lượng người bệnh;

  • Đào tạo liên tục cho điều dưỡng, hộ lý về vận chuyển an toàn người bệnh.

Một dấu hiệu duy trì tốt A1.2 là khi:

  • Người bệnh nặng hiếm khi phải tự đi;

  • Phòng chờ không xảy ra cảnh đứng chen chúc kéo dài;

  • Phản ánh về chờ đợi và vận chuyển giảm rõ rệt qua khảo sát hài lòng.


5. Những lỗi thường gặp khi triển khai A1.2

Các lỗi phổ biến gồm:

  • Có phòng chờ nhưng thiếu ghế hoặc ghế hỏng;

  • Phòng chờ bố trí xa khu khám, gây bất tiện;

  • Có xe đẩy, cáng nhưng không ai chịu trách nhiệm vận chuyển;

  • Người bệnh yếu vẫn phải tự đi hoặc nhờ người nhà;

  • Chỉ chú trọng khi có đoàn kiểm tra.

Những lỗi này thường xuất phát từ việc chưa xem chờ đợi và vận chuyển là một phần của chất lượng chăm sóc.


6. Ý nghĩa của tiêu chí A1.2 trong Chương A1

A1.2 là bước tiếp theo sau A1.1:

  • A1.1 giúp người bệnh tìm được đường;

  • A1.2 giúp người bệnh không kiệt sức trên hành trình đó.

Nếu A1.2 không được triển khai tốt:

  • Mọi cải tiến quy trình khám (A1.3) sẽ bị “bào mòn” bởi trải nghiệm chờ đợi;

  • Hình ảnh bệnh viện thân thiện khó được ghi nhận.

Ngược lại, khi A1.2 được tổ chức tốt, bệnh viện thể hiện rõ:

  • Tư duy chăm sóc toàn diện;

  • Sự tôn trọng người bệnh;

  • Văn hóa hướng đến người bệnh ngay từ những chi tiết tưởng như nhỏ nhất.